09/12/17 Thứ Bảy Tuần I Mùa Vọng

BÀI ĐỌC I: Is 30, 19-21. 23-26

“Người động lòng thương ngươi, lắng nghe lời ngươi kêu xin”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Đây Chúa là Thiên Chúa, Đấng Thánh của Israel phán: Dân Sion sẽ được ở Giêrusalem. Ngươi sẽ chẳng còn than van khóc lóc; Chúa động lòng thương ngươi, và khi vừa nghe tiếng ngươi kêu, Người liền đáp lại lời ngươi. Chúa sẽ cho ngươi chút bánh đau thương, ít nước khốn cùng. Nhưng Đấng dạy dỗ ngươi sẽ không lìa bỏ ngươi, mắt ngươi sẽ trông nhìn Đấng giáo huấn ngươi, và tai ngươi sẽ nghe tiếng Đấng từ sau lưng bảo rằng: “Đây là đường, hãy bước đi theo đó, đừng rẽ bên mặt, đừng quẹo bên trái”. Sẽ ban mưa xuống cho hạt giống của ngươi, bất cứ trên đất nào ngươi đã gieo vãi. Bánh thổ sản sẽ rất dồi dào và thơm ngon. Ngày ấy, chiên được chăn thả trên lãnh địa rộng lớn của ngươi. Bò lừa cày ruộng ngươi được ăn rơm có muối, đã được rê sạch. Trong ngày tru diệt muôn người, khi thành quách đổ nhào, sẽ có giòng suối chảy trên đồi cao núi thẳm. Ngày Chúa băng bó thương tích của dân Người, và chữa lành da bầm thịt giập; mặt trăng sẽ sáng chói như mặt trời, mặt trời sẽ bảy lần chói sáng hơn, như ánh sáng bảy ngày. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 146, 1-2. 3-4. 5-6

Đáp: Phúc cho tất cả những ai mong đợi Chúa (Is 30, 18).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Hãy ngợi khen Chúa vì Người hảo tâm; hãy ca mừng Thiên Chúa chúng ta, vì Người êm ái, thực Người rất đáng ngợi khen. Chúa xây dựng lại Giêrusalem, tập họp con cái Israel phân tán. – Đáp.

2) Chính Người chữa những kẻ giập nát tâm can, và băng bó vết thương của lòng họ. Người ấn định con số các ngôi sao, và gọi đích danh từng ngôi một. – Đáp.

3) Chúa chúng ta cao cả và mãnh liệt quyền năng, sự khôn ngoan của Người thực là vô lượng. Chúa nâng cao những kẻ khiêm cung, Người đè bẹp đứa ác nhân xuống tận đất. – Đáp.

ALLELUIA: Is 55, 6

Alleluia, alleluia! – Hãy tìm kiếm Chúa khi còn gặp được Người; hãy kêu xin Người lúc Người còn gần các ngươi. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Mt 9, 35 – 10, 1. 6-8

“Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn, Người liền bảo môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.

Và Người triệu tập mười hai môn đệ, ban cho họ quyền năng trên các thần ô uế, để họ xua đuổi chúng, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Người bảo: “Các con hãy đi đến cùng chiên lạc của nhà Israel trước đã, và rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Hãy chữa lành người liệt, phục sinh kẻ chết, chữa lành người phung, và xua trừ ma quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không”.

Đó là lời Chúa.


THỨ BẢY ĐẦU THÁNG TUẦN 1 MV 
Mt 9,35; 10,1.6-8
CÓ GÌ ĐỂ CHO? 
“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”(Mt 10,8)
Suy niệm: Ở góc phố, một người hành khất đang chìa tay xin khách bộ hành bố thí. Sau khi đã lục tìm khắp hết các túi trong ngoài của mình, Lev Tolstoi, nhà văn Nga, nói với người hành khất với giọng của một người có lỗi: “Này anh bạn, xin lỗi nhé! Tôi không còn gì để có thể cho anh. Hẹn anh lần sau. Chúc anh một ngày tốt lành!” Người hành khất hớn hở trả lời nhà văn: “Không, ông đã cho tôi rất nhiều! Lâu nay, ai cũng coi thường tôi. Còn ông, ông gọi tôi là ‘anh bạn’. Vậy là ông đã cho tôi nhiều nhất rồi đó. Cám ơn ông!” Tin Mừng hôm nay khắc họa một “Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương.” Ngài thấy họ “như bầy chiên không người chăn dắt.” Vì thế, Ngài đã gọi mười hai môn đệ lại và sai các ông đi, với lệnh truyền: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” Người môn đệ Chúa Giê-su, vì thế, luôn luôn vẫn có cái gì đó để cho đi một cách vô điều kiện.
Mời Bạn: Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng chẳng có gì để cho người khác. Thế nhưng, sự cảm thông và tình thương vẫn luôn là món quà quý báu mà chúng ta có thể trao đi bất cứ khi nào.
Chia sẻ: Có khi nào bạn tưởng mình đã cho/nhận rất ít nhưng thật ra là rất nhiều? Hoặc ngược lại đã cho/nhận rất nhiều nhưng thật ra là rất ít?
Sống Lời Chúa: Làm sứ mạng tựu trung là cho không điều mình đã được tặng không. Chúng ta tập cho không như thếtrong lòng mến (cf. 1Cr 13,3) để bồi đắp nơi mình cảm thức sứ mạng.
Cầu nguyện:Lạy Chúa, xin dạy cho con biết đến với người khác trước hết với một tình yêu thương chân thành – như Chúa đã đối xử với con. Amen.

VÔ ĐIỀU KIỆN

“Nước Trời đã đến gần… Anh em đã được cho không, thì hãy cho không như vậy.(Mt 10,7.8)

Suy niệm: Mùa Vọng là dịp thuận tiện để chúng ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì chúng ta có, những gì được hưởng, để thấy tất cả những điều đó chúng ta đều được “cho không”. Con Thiên Chúa Nhập Thể, đem Nước Trời đến cho nhân loại, chúng ta được hưởng mà đâu cần phải có điều kiện gì (sức khỏe, tài năng, của cải, địa vị …), chỉ có mỗi việc là chúng ta đón nhận Ngài và sống đúng với những gì Ngài đã nói và đã làm, như thế chúng ta đã là công dân của Nước Trời rồi. Ý thức được điều đó, chúng ta cũng hãy bắt chước Ngài để diễn tả hình ảnh Thiên Chúa trong chúng ta. Một hình ảnh “cho không” sẽ lay động biết bao tâm hồn đang trông chờ được thuộc về Nước Thiên Chúa. Vậy là chúng ta đã làm cho “Nước Cha trị đến” từ chính việc cho đi vô điều kiện.

Mời Bạn: Chúng ta đang ở trong Hội thánh, là hình ảnh của Nước Thiên Chúa. Vậy Bạn và tôi đã làm gì ‘nhưng không’ cho Giáo hội, để nhờ đó mà mọi người chưa biết Chúa nhìn thấy hình ảnh của Nước Trời?

Chia sẻ: Sống tinh thần Mùa Vọng, là hãy nỗ lực tự đi tìm những việc ‘không tên’ để diễn tả mầu nhiệm Nhập Thể của Ngôi Hai Thiên Chúa.

Sống Lời Chúa: Tâm niệm “Bạn có gì mà bạn không nhận lãnh” (x. 1Cr 4,7), để sống quảng đại hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa tự nguyện đến với chúng con và đã cho chúng con có thời gian để sống và làm chứng cho giá trị của Nước Trời. Xin thêm lòng can đảm cho chúng con để biết chúng con biết ‘cho đi mà không tính toán’. Amen.

5 phút suy niệm.

THỨ 7 SAU CN 1 MV – C

LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA

* LỜI CHÚA : “Chúa Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt.” (Mt 9,36)
* CHIA SẺ :
Tình yêu, vốn dĩ là một sự thiêng liêng không thể thiếu trong đời sống của con người, khi yêu con người cảm thấy được hạnh phúc và cuộc đời đầy ý nghĩa. Tuy nhiên, khi không còn yêu nhau nữa, hậu quả của nó thật khôn lường.
Tại các tòa án, những cặp vợ chồng khi ly dị nhau, những người con thường gánh lấy hậu quả. “Nín đi em, Bố Mẹ bận ra tòa! Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi. Thằng bé khóc bụng chưa quen chịu đói. Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.” Cha mẹ có thể bỏ rơi những đứa con của mình, nhưng Thiên Chúa thì không bao giờ bỏ rơi con người.
Khi tổ tiên loài người là Ađam và Evà phạm tội ăn trái cấm, chống lại Thiên Chúa, muốn được bằng Thiên Chúa, nên hậu quả là con người phải đau khổ và phải chết. Thế nhưng, Thiên Chúa là Tình Yêu, Ngài không muốn con người phải chết, nên Ngài đã sai Con Một của mình xuống thế làm người để hoàn tất chương trình cứu độ, để qua cái chết và phục sinh của Chúa Giêsu trên Thánh giá, con người được sống và sống đời đời. Nơi nào tội lỗi đầy tràn, nơi đó ân sủng Chúa chứa chan gấp bội.
Chúa đã yêu thương ta và đã chết vì ta, ước gì, mỗi người chúng ta luôn đáp trả lại tình yêu của Chúa, nhất là trong Mùa Vọng này, cố gắng hy sinh gia tăng việc làm bác ái, sống yêu thương anh chị em của mình, để xứng đáng là người con của Chúa, là công dân Nước Trời.
* CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa! Xin ban cho con một trái tim rộng mở, để con biết chia sẻ và yêu thương anh chị em của mình. Amen.

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT: