THƯ GỞI ĐỨC BÀ .. MẸ THIÊN CHÚA!

… Vào một buổi chiều mùa đông giá lạnh, một bé trai khoảng 6-7 tuổi lầm lũi bước đi trên một đường phố ở thủ đô Paris của nước Pháp. Gương mặt bé tái mét trong bộ đồ nghèo nàn mỏng manh và run lẩy bẩy vì gió buốt. Khi đến cuối công trưởng, bé bước vào một văn phòng nằm ở tầng trệt nơi có một người viết thư thuê cho kẻ thất học mù chữ. Đó là ông già Lambert, một cựu chiến binh. Ông đang nhàn nhã hút thuốc ngồi chờ khách hàng.

Trông thấy cậu bé đứng trước mặt, ông hất hàm hỏi:
– Bé muốn gì?

Cậu bé rụt rè thưa:
– Con muốn xin ông viết cho con một lá thư!

Ông già ái ngại nhìn dáng vẻ bần cùng của cậu bé và nói:
– Phải trả 50 xu!

Cậu bé – ốm yếu mảnh khảnh nhưng trông thật dễ thương – ngước đôi mắt van lơn nhìn ông già viết thư thuê rồi lúng túng định bước ra. Người cựu chiến binh bỗng xúc động mạnh trước dáng điệu ngây thơ của cậu bé nên không nỡ để cậu bé về không. Ông âu yếm hỏi:

– Có lẽ bé là con của một chiến binh phải không?

Cậu bé đơn sơ đáp:
– Con không biết! Con chỉ biết con là con của Mẹ con!

Ông già viết thư thuê hỏi thêm:
– Nhưng bé không có 50 xu sao?

Cậu bé thưa:
– Con không có đến một xu!

Ông già Lambert lẩm bẩm trong miệng:
– Thấy áo rách thì biết! Nhưng bố thí cho cậu bé một tờ giấy, mình đâu có mất mát bao nhiêu!

Nghĩ thế nên ông hỏi cậu bé:
– Con muốn viết thư cho ai?

Cậu bé ấp-a ấp-úng trả lời:
– Cho Đức Bà .. Đức Bà .. Đức Bà ..

Ông già bỗng nổi sùng nói với cậu bé:
– Nhưng ít ra là con phải biết danh tánh Bà Phúc Lành này chớ? Thật hết chỗ nói! Muốn viết thư mà lại không biết phải gởi cho Ai!

Cậu bé liền lật đật thưa:
– Viết cho .. Đức Bà là Mẹ THIÊN CHÚA!

Nói xong câu này, cậu bé tỏ ra như vô cùng bối rối khi phải phát âm một danh thánh phúc lành tại một nơi chốn như thế này và trước mặt một người đàn ông như thế này!

Ông già cựu chiến binh làm nghề viết thư thuê ngạc nhiên, đặt bút xuống, ngước mắt nhìn cậu bé và la lớn:
– Bộ con nói đùa hả? Nếu ông không cảm thương con vì thấy con còn quá nhỏ và quá nghèo nàn như thế này thì ông đã bộp tai con rồi! Cửa đang mở sẵn, con hãy xéo ra khỏi nơi đây!

Cậu bé ngoan ngoãn vâng lời nhưng nước mắt dàn dụa chảy tràn trên khuôn mặt nhợt nhạt tái mét.

Ông già Lambert tốt lành bỗng động lòng trắc ẩn khi nhìn theo bóng dáng cậu bé nghèo nàn ăn mặc rách rưới. Ông gọi cậu bé trở lại và hỏi:
– Con muốn viết gì cho Đức Bà của con?

Cậu bé nhanh nhẹn trả lời:
– Con muốn viết thư xin Đức Bà đến canh chừng Mẹ con ngủ thiếp đi từ hôm qua. Còn con thì đói lắm và con muốn xin Đức Bà cho con chút bánh mì để ăn!

Ông già viết thư thuê bỗng hiểu tức khắc thế nào là một giấc ngủ kéo dài của người đàn bà, Mẹ của cậu bé. Cậu bé nói tiếp:
– Trước khi ngủ thiếp đi Mẹ con cho con ăn miếng bánh mì còn lại. Mẹ con nói là Mẹ không còn đói nữa nhưng Mẹ con rất buồn và tỏ ra thật âu sầu.

Nghe đến đây, ông già Lambert nhẹ nhàng hỏi cậu bé:
– Con làm gì để lay Mẹ con dậy?

Cậu bé trả lời:
– Con cầm tay Mẹ và hôn tay Mẹ như con vẫn thường làm nhưng Mẹ con không hề động đậy cũng không trả lời cho con mặc dầu con kêu tên Mẹ nhiều lần.

Ông già hỏi thêm:
– Bàn tay Mẹ con lạnh hay nóng khi con hôn tay Mẹ con?

Cậu bé đáp:
– Thưa lạnh! Nhưng Mẹ con thì đẹp, rất đẹp. Bàn tay Mẹ con trắng và chung quanh cổ tay có quấn tràng chuỗi Mân Côi. Khuôn mặt Mẹ con cũng trắng và đôi mắt mở lớn nhìn lên trời ..

Ông già cựu chiến binh rút chiếc khăn tay và lau khô các giọt nước mắt đang đong đầy hai khoé mắt. Vừa lau ông vừa ngẫm nghĩ:
– Mình thường mơ ước giàu sang mặc dầu mình không thiếu thốn gì cả. Trong khi trên thế giới này có kẻ chết vì đói!

Ông ngừng một lát để suy nghĩ và để đi đến một quyết định. Xong, ông âu yếm ôm chặt cậu bé vào lòng và nói:
– Con à, lá thư của con đã viết xong, đã gởi đi và đã tới nơi rồi. Bây giờ là thư trả lời. Con không còn Mẹ nữa, nhưng thay vào chỗ của Mẹ con, con sẽ có một Người Cha. Con hãy đến đây và sống với Cha. Cha hứa sẽ không để con thiếu thốn những gì cần thiết, ngay cả việc Cha phải chấp nhận hy sinh nhiều hơn!

Ông già Lambert tốt lành đã thực thi lời hứa. Người đàn bà quá cố được tòa thị sảnh Paris lo việc chôn cất. Không ai biết lý do tại sao bà chết, nhưng có lẽ bà chết vì đói. Và người ta cũng đoán biết bà là một tín hữu Công Giáo thật đạo đức, trước khi chết đã cầu nguyện cùng Chúa cho đứa con trai mồ côi bà bỏ lại một mình. Và THIÊN CHÚA Nhân Lành đã đáp lại lời cầu xin của Người Mẹ quá cố. Con trai bà giờ đây có một Người Cha: Ông già Lambert thật tốt lành quảng đại và là một cựu chiến binh.

… Kinh dâng nước Việt Nam cho Đức Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội

Lạy Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng con toàn thể giáo hữu Việt Nam hết lòng tin cậy chạy đến cùng Mẹ.
Mẹ là Mẹ THIÊN CHÚA, là Mẹ chúng con, Mẹ là Nữ Vương Toàn Năng, là Đấng bầu cử cho chúng con trước tòa Chúa. Biết bao nhiêu lần, Mẹ đã cứu vãn Giáo Hội, và các dân tộc trong cơn nguy biến.
Chúng con hết lòng thành kính hiến dâng Giáo Hội và tổ quốc Việt Nam cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ. Để thực hành mệnh lệnh của Mẹ, và để nhờ Mẹ che chở phù trì, ngày nay và mãi mãi.
Xin Mẹ gìn giữ Giáo Hội Việt Nam. Xin Mẹ soi sáng hàng Giáo Phẩm, dìu dắt và thánh hóa các Linh Mục. Xin Mẹ giúp sức cho toàn thể giáo dân được trung thành giữ luật Chúa, và sốt sắng làm việc tông đồ. Xin Mẹ nâng đỡ và ủi an những anh chị em của chúng con, đang phải khốn khó vì Đạo Chúa.

Xin Mẹ chúc lành cho tổ quốc Việt Nam. Xin Mẹ hướng dẫn các nhà lãnh đạo dân tộc, xin Mẹ đem tinh thần Phúc Âm thấm nhuần tất cả các cơ cấu quốc gia, xin Mẹ cho toàn thể dân Việt biết đoàn kết, để cùng nhau xây dựng lại giang sơn.
Nhất là xin Mẹ cứu chúng con thoát nạn Cộng Sản vô thần, để mọi người được sống trong tự do, hòa bình, ngõ hầu Nước Chúa được mở rộng khắp nơi.

Chúng con nguyện muôn đời ghi nhớ ơn Mẹ, và cùng nhau xây dựng một đền thờ hay một công tác nào khác dâng kính Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ, để lưu truyền cho hậu thế ơn che chở đặc biệt của Mẹ.
Lạy Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng con thành khẩn kêu đến Mẹ, vì chúng con biết Mẹ sẽ nhậm lời chúng con. Và mặc dầu mọi nỗi khó khăn hiện tại, chúng con tin chắc Trái Tim Mẹ sẽ thắng. AMEN.

(”La Mia Messa”, 1 Gennaio 2012 – 31 Marzo 2012, Anno VI/B, vol.I, Casa Mariana Editrice, trang 31-33)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT:

GIÊSU.NET