Cuốn sách của Đức Tổng Giám Mục Georg Gaenswein làm sáng tỏ vụ Vatileaks

Nghe bài này

Cuốn sách mà Đức Tổng Giám Mục Georg Gaenswein xuất bản cùng với Saverio Gaeta có tựa đề “Không có gì ngoài sự thật”, tiết lộ những năm bên cạnh Đức Bênêđictô XVI và làm sáng tỏ nhiều giai đoạn khác nhau của triều đại giáo hoàng, bao gồm cả vụ tai tiếng Vatileaks.

Dưới đây là bản dịch một trích đoạn liên quan đến vụ Vatileaks.

Ngay khi tôi lật qua cuốn sách Sua Santità, tiếng Ý có nghĩa là Đức Thánh Cha, có chữ ký của nhà báo Gianluigi Nuzzi, tôi nhận ra rằng một số tài liệu được trích dẫn, và thậm chí được chụp ảnh, đã chưa hề được gởi đến qua bất kỳ văn phòng nào khác của Vatican ngoại trừ văn phòng của tôi. Tôi đã đưa chúng cho Đức Giáo Hoàng. Ngài đã ký tắt vào đó và chỉ dẫn cách tiến hành, và tôi đã cất chúng trên giá phía sau bàn làm việc của mình. Vào thời điểm đó, tôi nhớ lại công việc của chúng tôi được tiến hành như thế nào trong phòng thư ký nằm cạnh phòng làm việc của Đức Giáo Hoàng và hình dung ra rằng về cơ bản, ngoài thư ký thứ hai Xuereb và trợ lý Gabriele, không có ai vào đó.

Để đối mặt trực tiếp với tình hình, theo thỏa thuận với Đức Bênêđictô XVI, tôi đã triệu tập hai người họ vào sáng ngày 21, cùng với bốn nữ giáo dân tận hiến Memores và cả Sơ Birgit. Tôi hỏi từng người xem có giao tài liệu đó không thì họ đều kiên quyết phủ nhận. Vào thời điểm đó, tôi đã rất gay gắt và trực tiếp nói chuyện với Paolo, buộc tội anh ta về hành vi trộm cắp, lợi dụng việc anh ta có một chiếc bàn với máy tính để làm việc trong phòng. Khi túi công văn đến từ Phủ Quốc vụ khanh vào buổi sáng, tôi đã sắp xếp các thứ bên trong và nộp tài liệu cho Đức Giáo Hoàng để ngài đích thân đánh giá; ngài đã đọc, viết ra một số ghi chú và đôi khi yêu cầu làm rõ, và cuối cùng ngài đã trả lại cho tôi mọi thứ cùng với câu trả lời của ngài. Tài liệu và thư vẫn ở một nơi dành riêng trong văn phòng của tôi,

Paolo thường đi cùng chúng tôi, nhưng sau đó cậu ấy thường quay lại để làm công việc của mình. Có chìa khóa thang máy ở hành lang Sixtô V có thể đi lên và đi xuống mà không thu hút sự chú ý và vì trong lúc đó Xuereb cũng đang di chuyển, anh ấy thường có thể bị bỏ lại một mình. Sau này nghĩ lại, tôi nhận ra rằng, sau bữa trưa, anh ấy thường xuyên trở lại văn phòng và rời đi vào khoảng 3 giờ chiều (thông thường, anh ấy đến vào khoảng 7 giờ để dự Thánh lễ), tạo cảm giác rằng anh ấy phải bắt kịp công việc tồn đọng, vì vậy anh ấy đã có thời gian có sẵn cho những thứ của mình. Nhưng anh ấy sẵn sàng phủ nhận hoàn toàn sự thật, thậm chí tỏ ra khó chịu và hỏi tôi làm thế nào mà những nghi ngờ như vậy lại nảy sinh trong tôi.

Sau bữa trưa, tôi vào nhà nguyện và không ngờ gặp anh ở đó. Tôi đến gần anh ấy và yêu cầu anh ấy nói cho tôi biết sự thật về những gì anh ấy đã làm. Đó là thời điểm mà anh ta bắt đầu thừa nhận rằng anh ta đã gặp Nuzzi và đã đưa cho anh ta một số tài liệu. Tôi đã bị sốc bởi tiết lộ này. Việc xác nhận những nghi ngờ cũng là một đòn nặng nề đối với Đức Bênêđíctô, người về mặt tình cảm coi anh ta gần giống như một đứa con trai, cũng như đối với chúng tôi, các thành viên của gia đình giáo hoàng, anh ta thực tế là một người anh em, cũng như một đồng nghiệp trong công việc hàng ngày của chúng tôi. Tôi đã đề nghị với Đức Bênêđíctô bãi chức anh ta, yêu cầu ngài giao cho anh ta một nhiệm vụ khác bên ngoài ngôi nhà của Đức Giáo Hoàng, nhưng ngài chỉ trả lời đơn giản rằng không có chuyện đó.

Mặc dù đối với Đức Bênêđíctô, đó là một sự thất vọng lớn về mặt con người, trên hết là vì Paolo luôn có cơ hội nói chuyện riêng với ngài và làm rõ mọi nghi ngờ, quyết định tha thứ cho bản án của anh ta đã được đưa ra ngay cả trước khi anh ta chính thức xin ân xá, thông qua một lá thư vào đầu tháng 9, khi anh ta đã nhận ra lỗi lầm của mình và cầu xin Đức Giáo Hoàng tha thứ vì đã phản bội lòng tin của ngài. Đức Bênêđíctô đã đích thân trả lời, gửi cho anh ta một cuốn sách Thánh Vịnh với lời chúc phúc của ngài được viết trên trang đầu của cuốn sách.

Tuy nhiên, việc chờ đợi một thời điểm quan trọng về mặt tinh thần được cho là thích hợp để công khai việc ban lệnh ân xá và thời kỳ lễ Giáng Sinh đã được chọn. Vì vậy, vào ngày 22 tháng 12 năm đó, tôi tháp tùng Đức Giáo Hoàng đến doanh trại hiến binh nơi anh ta đang bị giam giữ và sau đó tôi để hai người nói chuyện với nhau. Tôi không bao giờ biết họ nói gì với nhau, nhưng tôi thấy Paolo đã rất cố gắng và tôi có cảm giác rằng anh ấy đã nhận ra hành vi thiếu thận trọng của mình đã gây ra bao nhiêu thiệt hại.

Trong nhiều năm, tôi không có tin tức gì về anh ấy, cho đến giữa tháng 11 năm 2020, bà Ingrid Stampa gọi cho tôi để thông báo rằng Paolo bị ốm nặng và hỏi tôi có thể đến gặp anh ấy được không. Để chắc chắn, tôi đã hỏi vợ anh ấy và cô ấy đã xác nhận mong muốn này. Tôi thấy anh rất tiều tụy và mệt mỏi, nhưng anh rất vui khi gặp tôi. Anh ấy nói với tôi rằng anh ấy muốn được hòa giải hoàn toàn với tôi, chúng tôi đã nói chuyện trực tiếp một cách bí mật và anh ấy yêu cầu tôi cho anh ấy nhận của ăn đàng; sau đó chúng tôi cùng cầu nguyện với vợ và ba đứa con của anh ấy. Vài ngày sau, vào ngày 24 tháng 11 năm 2020, anh ấy qua đời và tôi, Đức Hồng Y Harvey và Đức Tổng Giám Mục De Nicolò đã tham dự Thánh Lễ an táng do Đức Hồng Y Konrad Krajewski chủ sự. Sau đó, chúng tôi đã không bỏ lỡ một số trợ giúp cho gia đình.

VietCatholic Media

LỜI CHÚA MỖI NGÀY

VATICAN NEWS

VIETCATHOLIC NEWS