Đức Mẹ Maria, Hoa Hồng Mầu Nhiệm (1)

rosa-mystica-statue-italy

THIÊN CHÚA, TRONG TAY NGƯỜI…

Thời kỳ trước lễ Giáng sinh năm 1973 đã đem lại cho tôi niềm vui Giáng sinh lớn lao nhất, vì đó là những ngày tôi mừng Kim sùng kính Mẹ Thiên Chúa để dọn mình mừng lễ. Thì đây, bạn tôi, cha Thaddeus Laux thuộc đại học Ðấng Cứu Thế ở bad Wurzach, yêu cầu tôi in cuốn sách: “Maria Hoa hồng mầu nhiệm” (Maria, Rosa mystica), mong sẽ giúp cho hàng trăm ngàn tín hữu độc giả, được phúc lành bởi cuốn sách đó. Cuốn sách này sẽ như một ngôi sao chói sáng trong đêm đen khải huyền đang hòng ập xuống trên chúng ta. Tôi biết rằng cha Thaddeus đã thu thập và ghi chép lại tất cả những tài liệu để viết cuốn sách này một cách hết sức chăm chỉ vào trong lòng không kém phần đau đớn.

Cha thường hy sinh nhiều ngày để đi giảng cho những người được đặc ân thị kiến ở Montichiari; và chính bản thân ngài cũng nhận được tại nơi Ðức Mẹ hiện ra những ơn soi sáng cho được thông hiểu những gì đã xảy ra. Trong nhiều dịp, ngài đã tìm được những chi tiết do vị linh mục cai quản giáo khu trước đây, đức ông Rossi, và nhiều cư dân ở tỉnh Montichiari kể lại: ngài đã tiếp xúc với các nhân chứng đã được mục kích nhãn tiền. Vị linh mục không hề tỏ ra một cách nào đó công bố chính thức việc Ðức Mẹ hiện ra như thế có “khả tin” không. Ngài thấy mình phải trực diện với lời trình thuật những sự kiệm mà ai cũng cho là thật.

Phán quyết cuối cùng thuộc thẩm quyền Giáo Hội, ta vâng phục phán quyết ấy. Cha Thaddeus rất thạo tiếng Ý, đã dịch lại rất chính xác những lời mạc khải. Cuối cùng, ngài đặt toàn bộ thủ bút của mình trước mặt một số linh mục và giáo dân (để được xem xét).

Một đức giám mục người Ðức rất quan tâm và đã đọc những điều chính yếu trong bản thảo này. Chúng tôi rất biết ơn cha Thaddeus.

Vì những lý do khác nhau, ngài yêu cầu tôi nhuận chính cuốn sách và sắp xếp cho việc in ấn. Tôi sẵn lònglàm việc đó, nhưng cũng thêm rằng”nếu không được đức giám  bản quyền của tôi chúc lành, thì tôi sẽ không in. tôi luôn luôn phải làm thế trước khi nhận xuất bản bất kỳ một cuốn sách nào của chúng tôi”

Buổi chiều, tôi điện thoại cho đức cha Dr Rudolf Graber và trình ngài điều cha Thaddeus yêu cầu. Chính ngài cũng biết rõ về cha Thaddeus. Tôi trình ngài “Phần con, con có thể cộng tác trong việc xuấ`t bản cuốn sách này không?”. Tôi không muốn làm bất cứ điều gì mà không có phép, và đức giám mục đã ban phép cách rõ ràng. Sau khi đức giám mục kiểm duyệt, đức ông Prelate Erhardsberger viết ngày mồng 9 tháng 2 năm 1974 “Tôi đã đọc xong cuốn “Hoa hồng mầu nhiệm” một cách hết sức cẩn thận, và  không thấy có điều nào trong đó trái với giáo huấn, và luân lý của Giáo Hội”. Ðức giám mục Dr Rudolf Graber cho phép phổ biến, in ấn với phép lành của ngài.

Trong cuốn sách Cuộc thần hiện của Hoa hồng mầu nhiệm này, chúng tôi đào sâu với mối quan tân của Ðức maria về việc canh tân và sự thánh hóa hàng giáo sĩ cũng như tất cả những ai đã hiến dâng đời mình để lo việc tôn giáo: “lạy Thiên Chúa, Ðức Vua bé nhỏ, con xin đặt vào tay Chúa tác phẩm rất quan trọng này để tôn vinh Mẹ rất yếu dấu của Chúa”.

Xin ban Thánh Thần Chúa xuống trên công việc này để ánh sáng của Người hướng dẫn và tác động trên mọi suy tưởng của con, để Người ngăn ngừa mọi sai lầm. Xin Người là tác giả thiêng liêng của tác phẩm này, từ khởi thủy đến hoàn thành.

Cuốn sách này nói về hoàn cảnh nghiêm trọng hiện nay của Giáo Hội, về sự đổi mới đời sống Kitô hữu, và dĩ nhiên nói đến ơn phù giúp mà Mẹ Thiên Chúa kính ái có thể ban cho.

Ðức Thánh Cha Phalô VI nhận định trong ngưỡng vọng năm Thánh 1975: “canh tân đời sống Kitô hữu, canh tân xã hội tùy thuộc vào sự trợ giúp quảng đại vô biên của Ðức Nữ, trên danh nghĩa là Mẹ Ðấng Cứu Thế, Mẹ Giáo Hội, Nữu Vương khiêm nhường và vinh hiển, Mẹ là Ðấng bảo đảm cho ta đạt được niềm hy vọng, trong cuộc phiêu lưu mạo hiểm đầy nguy hiểm, táo bạo” (11.7.1972). Những lời này chắc chắn phải xuất phát từ chính Thánh Thần Thiên Chúa.

Cuốn sách “Hoa hồng mầu nhiệm” này dựa trên những lần thần hiện ở Montichiari và được kính dâng lên Ðức Mẹ là Mẹ Giáo Hội. Chúng tôi hy vọng cuốn sách nhỏ này sẽ góp phần vào cuộc canh tân nội tâm. Tôi khấn xin các độc giả cầu nguyện tha thiết hàng ngày cho ý nguyện của Ðức Thánh Cha. Ơn cứu Chuộc chỉ có được qua sự canh tân đích thực. Nhưng canh tân, như trong lịch sử Giáo Hội, phải bắt đầu từ đầu rồi lan tời khắp mọi phần chi thể. Chủ chăn phải canh tân trước hết, rồi tới đoàn chiên.

Tình yêu Từ Mẫu Maria ấp ủ trên toàn thế giới.

Nhưng tình yêu này trước tiên ủ ấp Hội Thánh và các con cái Hội Thánh. Hội Thánh là Ðức Kitô hằng sống, hằng yêu thương, hằng hoạt động, hằng chịu khổ. Nhưng ở đây Người cũng tiếp tục làm các phép lạ.

Phép lạ công khai đầu tiên được ghi nhận trong Thánh Kinh xảy ra ở Cana. Chúa thực hiện phép lạ đầu tiên này do lời khẩn cầu của Ðức Maria. Mẹ rất thánh Người. Ðó là một phép lạ của sự biến đổi. Chúng ta có thể gọi phép lạ ấy là một phép lạ mang hình tích Ðức Maria: “Ðây là phép lạ đầu tiên, Chúa Giêsu thực hiện ở Cana xứ Galilê, biểu thị vinh quang của Người và các môn đệ tin vào Người”(Ga 2. 11). Phép lạ đầu tiên này của Ðức Kitô theo lời bầu chủ của Mẹ Maria, chỉ mình Thiên Chúa làm các phép lạ mà thôi không chỉ là lần cuối cùng, những còn lập đi lập lại nhiều hơn mãi trong Giáo Hội. Rất nhiều đền thánh Ðức Maria với ngàn ngàn các bảngtạ ơn nho nhỏ, diễn đạt tấm lòng cảm tạ tri ân của các chứng nhân trải bao thế kỷ, nói lên rằng Mẹ Maria đã cứu giúp chúng ta.

Người Mẹ này là Ðấng mà Chúa đã ban cho tất cả những người được cứu độ, trong giờ cực thánh của thế giới, khi Chúa đang bị treo trên đồi Gongotha. Người Mẹ ấy đã chẳng bao giờ quên Giáo Hội và con Cái Giáo Hội, không bao giờ bỏ rơi họ. Ðặc biệt trong những thời buổi khó khăn, biết bao phúc lành đã tuôn trào từ những đền thánh Ðức Maria! An ủi dường nào cho thời buổi khó khăn của ta, khi thấy Mẹ Maria vẫn tỏ ra là Mẹ thực của các con cái Người!

Giáo Hội đã thừa nhận La Salette, Lộ Ðức, Fatima là những thánh địa nơi Ðức Mẹ đã hiện ra thực; nơi trào tuôn không ngừng các phép lành bất cứ ai đã từng quỳ gối và cầu nguyện tại những nơi thánh này hẳn đã có được những cảm nghiệm bản thân hết sức rõ ràng.

Qua những người được đoàn sủng, Giáo Hội vẫn luôn được cứu giúp và phục hồi. Trong số này. Giáo hội đã phong thánh cho nhiều vị được thị kiến thấy Ðức Mẹ. Chúng ta có thể kể đến các vị thánh : Ðaminh, Nobert, Bernard Clairvaux John Eudes Anphongsus Ligupri John Bosco, Louis Grignion, Katherine Laboure, Bernadette Soubrous và nhiều vị khác nữa.

Tại những đền thánh Ðức Mẹ, có rất nhiều đoàn sủng được ban phát: đó là những phép lạ chữa lành những bệnh tật phần xác, nhưng lớn lao hơn, nhiều hơn, là các phép lạ chữa khỏi bệnh tật phần hồn. Ðó thực là những phép lạ ở Cana được tái diễn, đó là đức tin, lòng trung tín và yêu mến của các tông đồ lại được làm cho hồi sinh và củng cố. Ðiều chủ yếu không phải là Mẹ Maria” Mẹ ước ao dẫn ta đến cùng Thiên Chúa, nhất là đến với Chúa trong bí tích Thánh

Thể. Mẹ không tìm vinh danh cho riêng Mẹ, nhưng cho Con Mẹ. Trên mọi sự, Mẹ mang đến những phép lạ biến đổi tận thâm nội các linh hồn: làm cho nên mới và canh tân trong lòng Giáo Hội, nhất là trong những thời kỳ biến động đầy khó khăn.

“Những thánh địa hành hương của Đức Trinh Nữ Maria là những thủ đô tu ẩn khuất nhưng không kém phần chân thực của thế giới” ( Konrad Adenauer).  Đức Giáo Hoàng Phao lô VI, trong dịp kỷ niệm 600 năm ngày qua đời của thánh nữ Bridget  Thụy điển, ngày 7 tháng 10 năm 1973, đã nói: “Thiên Chúa ban phát quảng đại khác thường những ân sủng ở bậc kết hiệp huyền nhiệm trong những thời kỳ náo loạn”.

Lịch sử Giáo Hội đã ghi nhận nhiều cuộc hiện ra của Đức Maria. Nhiều cuộc hiện ra của Đức Mẹ đã được công nhận là có giá trị đáng tin. Biết bao phúc lành đã tuôn đổ xuống cho con người từ những cuộc thần hiện đó ! Ngay trong thời đại chúng ta này, nhiều cuộc Đức Mẹ hiện ra đã được tường trình lên Giáo Hội. Giáo Hội tỏ ra thận trọng là điều tốt, vì ma quỷ luôn luôn tất bật gieo cỏ lùng vào giữa lúa mì.

Theo giáo luật, đức giám mục bản quyền giáo phận, sau khi theo lương tâm điều tra kỹ thì có trách nhiệm phải công bố chính thức việc Đức Mẹ hiện ra như thế có “ khả tin” không. Nhưng điều này không cản trở dân chúng đi trước sự cho phép mà tin tưởng, tôn kính Đức Mẹ. Nếu dân chúng đến cầu nguyện, dâng nhiều hy sinh và đền tội tại nơi đó thì đấy quả đã là một dấu hiệu tốt đẹp, vì không ma quỷ nào lại kêu gọi dân chúng cầu nguyện, hy sinh, sám hối và đền tội cả. Đó là những khí giới tối hảo chống lại ma quỷ.

Xem quả thì biết cây

Nếu những phép lạ thực sự đã xảy ra, nhất là dưới hình thức những cuộc trở lại lớn lao, nếu tinh thần bảo vệ những nơi thánh ấy còn được duy trì không phải chỉ vì giáo hội dậy như vậy mà thôi: nếu sự tò mò, thích cảm giác mạnh, và kể cả kế hoạch làm tiền không quá lộ liễu: trái lại, nếu các nhân đức Kitô giáo lại được phục hồi, thì chắc chắn đấy là hoa quả tốt lành và là một dấu chỉ tốt rồi.

Dưới đây là các trình thuật về việc  Đức Mẹ hiện ra ở miền cực bắc  nước ý, tại Montichiari, thuộc giáo phận Brescia, quê hương của Đức Thánh Cha Phao Lô VI. Các cuộc hiện ra bắt đầu năm 1947 và vẫn còn tiếp diễn trong thời đại chúng ta. Việc công nhận của Giáo Hội, cuối cùng vẫn phải chờ đợi, nhưng những sự việc sau phải được chú ý – nhiều chi tiết sẽ được trình bày sau này- có 6 vị Giám Mục đã nói công khai rằng các ngài tin những cuộc hiện ra là có thật, trong số đó phải kể cả Đức Cha Giacinto, nguên Giám Mục bản quyền Giáo Phận Brecia. Đức Giáo Hoàng Pio XII đã tỏ ra có thịnh tình đặc biệt với những sự kiện trên.

Nhưng trên tất cả, cốt lõi của thông điệp là Đức Maria đã hiện ra dưới tước hiệu “ Hoa hồng mầu nhiệm” và ước muốn canh tân hàng giáo sĩ, các hội dòng và nhứng ai hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa.

Tất cả mọi cuộc canh tân của Giáo Hội phải khởi sự từ đầu, rồi phải được hoàn tất nơi các chi thể, phải bắt đầu từ các chủ chăn và lan rộng ra cả đàn chiên. Ngày nay, canh tân càng cần thiết hơn bao giờ hết.

Nếu Đức Mẹ thực sự hiện ra như “ Hoa hồng mầu nhiệm” ở Montichiari – và đã ban ơn phù trợ rất nhiều, như sẽ trình bày sau này- thì đó không chỉ duy là lời khuyến cáo khẩn cấp, nhưng cũng là trách nhiệm lớn lao và hơn thế nữa, một hồng ân cứu giúp trọng đại cho những vết thương đau đớn nhất, nguy hiểm nhất của Giáo Hội trong thời đại chúng ta. Chúng ta phải kiên nhẫn đợi chờ Giáo Hội công khai thừa nhận sự “ khả tín” của các cuộc thần hiện này. Chúng ta phải cầu nguyện và dâng nhiều hy sinh cho mục đích đó.

Nhưng việc ta cần bắt đầu ngay bây giờ là, xin các linh mục, các cộng đoàn tu sĩ và những  ai dâng hiến hoàn toàn cho Thiên Chúa, xin hãy thi hành ý  và lời khẩn nài của Đức Nữ đầy ơn phúc “ Hoa hồng mầu nhiệm”.

Tất cả những ai thật tình tin vào Thiên Chúa, là những người sống sốt sắng, biết hy sinh và có tâm hồn thống hối- cảm tạ Thiên Chúa, con số những người như thế vẫn còn nhiều lắm – tất cả phải cùng liên kết với nhau, vì tất cả đều nói lên cái nhu cầu lớn nhất của Giáo Hội ngày nay và đều muốn thỏa mãn cái nhu cầu ấy: đó là thực sự canh tân các chủ chăn và rồi toàn thể đoàn chiên của Đức Kitô.

Ý nghĩa đặc biệt của Montichiari

Ý nghĩa này rõ ràng nổi bật trong cuộc đời và hy sinh của thánh nữ Têrêsa Hài Đồng GiêSu.

Ngày  14 tháng 7 năm 1889, thánh nữ viết cho chị Celine: “ Ôi, chị Celine, em cảm thấy rằng Chúa Giêsu xin cả hai chúng ta làm giãn cơn khát của Người bằng cách dâng cho Người các linh hồn, nhất là linh hồn các linh mục”.

Ngày 31 tháng 12 năm 1889: “ năm nay ta phải kiếm cho được nhiều linh hồn linh mục biết yêu mến Chúa Giêsu , những linh mục cảm nghiệm được sự dịu ngọt dường bao khi đến với Chúa Giêsu, như Mẹ Maria đã cảm thấy khi Mẹ vỗ về, săn sóc Chúa trong nôi ấm. Ngày 28 tháng 9 năm 1890: “ Ôi chúng ta hãy cầu nguyện cho các linh mục! Hằng ngày, chúng ta thấy đi thấy lại, thực họa hiếm biết bao các linh mục là bạn nghĩa thiết của Chúa Giêsu! Theo em, đó là điều khiến Chúa Giê su đau đớn cực độ, phải có kinh nghiệm về sự vong ân bạc nghĩa của các  linh hồn đã hiến dâng cho Chuá mà lại trao con tim của chúng cho những thụ tạo khác, mới cảm thông được”

Ngày 8 tháng 7 năm 1891: “ Chỉ có sự đau đớn mới đưa được các linh hồn về với chúa Giêsu. Có lạ không khi chúng ta có quá nhiều dịp để hy sinh như vậy! Đấy không phải là do công trạng của ta, nhưng là công tragj của vị Lang Quân mà chúng ta dâng lên Cha trên trời, để người anh em của chúng ta, cũng là con của Đức Trinh Nữ Maria rất thánh, biết đường trở về và biết đến ẩn náu dưới áo choàng của mẹ hay thương xót hơn hết các bà mẹ trần gian này”.

Ngày 19 tháng 8 năm 1897, chị Têrêsa rước Mình Thánh Chúa lần cuối cùng để chỉ cho một linh mục đã sa ngã- Cha Hyacinth Loyson. Khi vị linh mục này qua đời năm 1912, hưởng thọ 85 tuổi, cha còn nhắc lại nhiều lần những lời này: “ Ôi Chúa Giêsu vô cùng dịu ngọt!”.

Đây là những lời thánh nữ Têrêsa đã cầu nguyện cho các linh mục:

“Lạy Chúa Giêsu linh mục tối cao đời đời, xin hãy gìn giữ các linh mục của chúa trong nơi nương ẩn của Thánh Tâm Chúa, nơi không gì có thể làm thương tổn các ngài. Xin gìn giữ đôi tay đã thấm đượm dầu thánh được thanh sạch, đôi tay hằng ngày cầm lấy Thánh Thể Chúa. Xin gìn giữ đôi môi tinh tuyền và không vương thế sự đã được đóng ấn siêu phàm của thánh chức linh mục đời đời. Xin cho các ngài được lớn lên trong tình yêu và lòng trung thành với Chúa, và xin bảo vệ các ngài khỏi nhiễm vương trần đời. Với quền năng biến đổi bánh và rượu, xin cho các ngài quyền năng biến đổi các con tim. Xin Chúc phúc cho các ngài được giầu quả phúc và một ngày kia, xin ban cho các ngài triều thiên sự sống đời đời. A men”.

Đây là cách thức thánh nữ Catherine Cầu nguyện:

(thánh nữ đã được Đức Giáo Hoàng đương thời tôn phong lên bậc tiến sĩ hội thánh)

“Lạy Chúa, xin lắng nghe tôi tớ Chúa và xin đừng nhìn đến muôn vàn tội lỗi của con. Con khẩn xin Chúa hướng con tim và ý chí các tôi tớ của hiền thê Chúa- Hội Thánh- vào chính Chúa, nhờ đó, họ có thể theo chân Con Chiên Thiên Chúa nghéo khó tận tuyệt, khiêm nhường và hiền từ trên con đường thánh giá. Xin làm cho họ nên các thiên thần trong hình vóc con người, để sau cùng, họ được truyền phép và phân phát Mình Máu Thánh của con duy nhất Cha!”
(đấy thực là một lời kinh sinh động, dạy cho ta biết đâu là thánh chức linh mục thực. Một nhà săn bắt các linh hồn đích thực).

Thánh Clement Mary Hofbauer đã nói những lời gây sửng sốt này:

“Chỉ nghĩ: Thông qua các linh mục được cứu rỗi hay bị hư mất mà chúc phúc hay nguyền rủa đến với nhân loại. Dưới thời giao ước cũ, những roi giáng phạt nặng nề hơn sẽ giáng xuống trên dân, khi dân cứng lòng, trì hoãn cải đổi đường lối lầm lạc của chúng, Thiên Chúa gửi cho chúng những cái roi đau đớn, dữ dằn hơn: đấy là các thầy cả xấu và gian dối. Vậy chúng ta hãy xin Thiên Chúa ban cho chúng ta những linh mục thánh!”

Đức Thánh Cha Pio X:

“Chúng ta không phải là linh mục để sống trong tiện nghi thỏa mãn, nhưng để làm việc vất vả khó nhọc và chết vì lực kiệt sức cùng”.

“Éstote Salvatores Mundi” nghĩa là “trở nên phần rỗi cho toàn thể nhân loại”, đó chính là lời mà thánh gioan Chrysostom, giám mục thành Constantiople đã khẩn thiết khuyên nhủ các linh mục của ngài.

Những lời trên đây của nhiều vị thánh đã cho thấy những điều mà cuốn sách này đề cập tới. Đó cũng là điều lo ngại, điều băn khoăn, bối rối của Mẹ ‘ Hoa hồng mầu nhiệm’ ở Montichiari, bởi vì nó chủ yếu nhắm vào các linh mục, các cộng đoàn tu sĩ và những ai đã dâng hiến cho Thiên Chúa.
(Còn Tiếp)

Đang trực tuyến

 Không có thành viên trực tuyến tại thời điểm này

Bài đăng mới nhất